Có một câu nói khiến rất nhiều cha mẹ lặng người:

"Con không nhớ món quà ba mẹ mua cho con năm lớp 3. Nhưng con nhớ rất rõ những lần ba mẹ thất hứa."

Nghe có vẻ đau lòng.Nhưng đó lại là sự thật.Nhiều năm làm việc với các gia đình, các chuyên gia tâm lý nhận ra một điều rất đặc biệt.Khi trưởng thành, những đứa trẻ hiếm khi kể về chiếc điện thoại đầu tiên được mua.Hiếm khi kể về bộ quần áo đắt tiền.Hay những món đồ chơi mà ngày xưa chúng từng ao ước.

Điều chúng nhớ nhiều nhất lại là những khoảnh khắc rất bình thường.Một buổi tối cả nhà cùng ăn cơm.

Một lần được ba đưa đi dạo.Một buổi chiều được mẹ ngồi nghe kể chuyện ở trường.Những điều nhỏ bé ấy mới thực sự trở thành ký ức tuổi thơ.Và cũng là điều mà rất nhiều cha mẹ sau này day dứt nhất.

Một người cha từng chia sẻ trong một buổi trò chuyện dành cho phụ huynh:

"Tôi đã làm việc gần như cả tuổi trẻ vì con."

Anh mở công ty.

Đi sớm về khuya.

Cuối tuần cũng hiếm khi nghỉ.

Mục tiêu duy nhất là cho con một cuộc sống tốt hơn.

Ngày con còn nhỏ, anh thường nói:

"Ráng vài năm nữa thôi."


"Để ba kiếm tiền lo cho tương lai của con."

"Để sau này con không phải khổ."

Nhưng rồi vài năm ấy kéo dài thành mười năm.

Ngày con bước vào tuổi dậy thì, anh nhận ra một điều.Con gần như không còn tâm sự với mình nữa.

Con có bạn bè riêng.Có thế giới riêng.

Có những điều vui buồn riêng.

Và người cha ấy bắt đầu cảm thấy mình giống một người tài trợ hơn là một người đồng hành.

Trong mắt con, ba là người rất tốt.Nhưng không phải người gần gũi nhất.

Anh đã bật khóc khi nói:

"Điều khiến tôi đau nhất không phải là con hư. Mà là tôi không còn biết con đang nghĩ gì."

Đó cũng là nỗi đau của rất nhiều cha mẹ hiện nay.

Chúng ta sống trong một thời đại áp lực hơn bao giờ hết.

Áp lực cơm áo.

Áp lực học hành.

Áp lực kinh tế.

Áp lực tương lai.

Vì yêu con, chúng ta cố gắng kiếm thật nhiều tiền.

Cho con học trường tốt.

Cho con những điều kiện tốt hơn mình ngày trước.

Nhưng đôi khi trong hành trình ấy, chúng ta vô tình bỏ quên một thứ.

Đó là sự hiện diện.

Điều đáng tiếc là trẻ em không sống trong tương lai.

Trẻ em sống trong hiện tại.

Con không thể hiểu rằng ba mẹ đang hy sinh cho tương lai của con.

Điều con cảm nhận được chỉ là:

Ba mẹ có ở bên mình hay không.

Ba mẹ có lắng nghe mình hay không.

Ba mẹ có quan tâm đến cảm xúc của mình hay không.

Có một thí nghiệm tâm lý rất nổi tiếng.

Khi được hỏi:

"Nếu có thể quay lại tuổi thơ, điều bạn mong muốn cha mẹ làm khác đi là gì?"

Đa số người trưởng thành không trả lời:

"Mua cho tôi nhiều đồ hơn."

Không trả lời:

"Cho tôi nhiều tiền hơn."

Mà câu trả lời phổ biến nhất là:

"Tôi ước cha mẹ dành nhiều thời gian hơn cho tôi."

Điều này cho thấy một sự thật rất đơn giản.

Tiền bạc giúp cuộc sống dễ dàng hơn.

Nhưng tình yêu thương mới giúp tâm hồn khỏe mạnh.

Có những đứa trẻ lớn lên trong ngôi nhà đầy đủ vật chất nhưng luôn cảm thấy cô đơn.

Ngược lại, có những đứa trẻ không có quá nhiều điều kiện nhưng lại rất hạnh phúc.

Sự khác biệt nằm ở cảm giác được kết nối.

Một đứa trẻ cảm thấy được yêu thương sẽ tự tin hơn.

Một đứa trẻ cảm thấy được lắng nghe sẽ cởi mở hơn.

Một đứa trẻ cảm thấy được thấu hiểu sẽ ít chống đối hơn.

Đó là nền tảng cho mọi sự phát triển sau này.

Điều đáng sợ nhất không phải là con lớn lên.

Điều đáng sợ nhất là đến một ngày chúng ta nhận ra con đã lớn mà mình không kịp đồng hành.

Không kịp hiểu con.

Không kịp lắng nghe con.

Không kịp tạo ra những ký ức đẹp cùng con.

Bởi tuổi thơ chỉ đi qua một lần.

Không có cơ hội làm lại.

Không có nút tua ngược.

Không có ngày mai để quay lại tuổi lên 5 của con.

Không có ngày mai để quay lại buổi tối mà con từng muốn kể chuyện cho mình nghe.

Hôm nay, nếu bạn đang đọc những dòng này.

Có thể bạn cũng đang rất bận.

Có thể bạn cũng đang lo lắng cho tương lai của gia đình.

Có thể bạn cũng đang cố gắng từng ngày vì con.

Nhưng tối nay, hãy thử làm một điều thật nhỏ.

Khi con ở bên cạnh.

Hãy cất điện thoại xuống.

Tắt tivi.

Tạm gác công việc.

Ngồi cạnh con 10 phút.

Chỉ 10 phút thôi.

Và hỏi:

"Hôm nay con có chuyện gì vui không?"

"Hôm nay có điều gì làm con buồn không?"

Sau đó lắng nghe.

Không dạy dỗ.

Không phán xét.

Không vội vàng.

Chỉ lắng nghe.

Có thể bạn sẽ bất ngờ khi phát hiện ra thế giới của con phong phú hơn mình nghĩ rất nhiều.

Nuôi dạy con chưa bao giờ là hành trình hoàn hảo.

Chúng ta đều sẽ mắc sai lầm.

Đều có lúc nóng giận.

Đều có lúc mệt mỏi.

Nhưng điều con cần nhất không phải là một người cha mẹ hoàn hảo.

Điều con cần là một người cha mẹ luôn cố gắng hiện diện.

Bởi sau tất cả, điều còn lại trong ký ức của con không phải những gì cha mẹ đã mua.

Mà là những khoảnh khắc cha mẹ đã ở bên.

Và biết đâu, nhiều năm sau, khi nhớ về tuổi thơ của mình, điều con mỉm cười kể lại sẽ là:

"Ngày ấy, ba mẹ luôn dành thời gian cho tôi."

                               =============================================

#CungLamChaMe

#GiaDinhHanhPhuc

#DongHanhCungCon

#NuoiDayCon

#TamThanTri

#ChaMeThongThai

#ChaMeVaCon

#TuoiThoCuaCon

#KetNoiGiaDinh

#DayConBangYeuThuong



Bình luận