Tôi Đã Từng Là Người Mẹ Thường Xuyên Quát Con... Cho Đến Ngày Nhận Ra Điều Này

 Nhiều cha mẹ yêu con vô cùng nhưng lại thường xuyên nổi nóng, quát mắng và sau đó chìm trong cảm giác tội lỗi. Điều gì khiến chúng ta lặp lại vòng xoáy ấy? Và làm thế nào để thay đổi trước khi những tổn thương vô hình trở thành khoảng cách giữa cha mẹ và con cái?

Tôi từng nghĩ mình là một người mẹ không đủ tốt.

Mỗi sáng thức dậy, tôi tự nhủ hôm nay sẽ nhẹ nhàng hơn với con. Hôm nay sẽ kiên nhẫn hơn. Hôm nay sẽ lắng nghe con nhiều hơn. Nhưng rồi chỉ cần con chậm chạp khi chuẩn bị đi học, làm đổ cốc sữa hay quên một việc gì đó đã được nhắc từ tối hôm trước, tôi lại nổi nóng.

"Có mỗi việc đó mà con cũng không làm được sao?"

"Sao mẹ nói mãi con vẫn không nhớ?"

"Nhanh lên, con làm gì mà chậm thế!"

Những câu nói ấy bật ra nhanh đến mức đôi khi chính tôi cũng không kịp nhận ra.

Rồi đến tối, khi nhìn con ngủ, cảm giác hối hận lại xuất hiện.

Tôi vuốt tóc con và tự hỏi: "Tại sao mình lại nói với con như vậy?"

Nếu bạn từng trải qua cảm giác ấy, bạn không hề cô đơn.

Rất nhiều cha mẹ đang sống trong vòng lặp tương tự. Chúng ta yêu con rất nhiều, nhưng đôi khi lại làm tổn thương chính người mình yêu thương nhất.

Điều đau lòng là đa số cha mẹ không quát con vì ghét con. Ngược lại, họ quát vì quá yêu con. Vì lo lắng cho tương lai của con. Vì muốn con tốt hơn. Nhưng tình yêu khi đi cùng áp lực, mệt mỏi và căng thẳng đôi khi lại biến thành những phản ứng mà chính chúng ta cũng không mong muốn.

Có một sự thật ít người nói đến. Nhiều lúc, thứ khiến chúng ta nổi nóng với con không phải vì hành vi của con. Mà vì những điều đang diễn ra bên trong chính mình.

Một ngày làm việc áp lực.

Những lo toan về tài chính.

Sự mệt mỏi kéo dài.

Những kỳ vọng chưa được đáp ứng.

Thậm chí là những tổn thương từ chính tuổi thơ của chúng ta.

Tất cả tích tụ lại như một chiếc cốc nước đầy. Và chỉ cần một hành động nhỏ của con cũng có thể trở thành giọt nước làm tràn chiếc cốc ấy.

Nhiều người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị mắng mỏ. Họ từng nghe những câu như:

"Con có biết suy nghĩ không?"

"Sao con dốt thế?"

"Đừng cãi người lớn."

Ngày ấy họ từng rất đau lòng. Họ từng tự hứa rằng khi có con sẽ không bao giờ đối xử như vậy.

Thế nhưng rồi một ngày, chính họ lại nói những câu tương tự với con mình.

Không phải vì họ muốn thế.

Mà vì những gì chúng ta trải qua thời thơ ấu thường âm thầm ảnh hưởng đến cách chúng ta làm cha mẹ.

Đó là lý do tại sao chữa lành cho con thường phải bắt đầu từ chữa lành cho chính cha mẹ.

Một người mẹ bình an sẽ dễ nuôi dưỡng một đứa trẻ bình an hơn.

Một người cha biết quản lý cảm xúc sẽ dễ dạy con cách quản lý cảm xúc hơn.

Con trẻ học từ những gì chúng nhìn thấy nhiều hơn những gì chúng được nghe giảng.

Nếu mỗi ngày con nhìn thấy cha mẹ biết xin lỗi, biết bình tĩnh khi gặp khó khăn, biết lắng nghe người khác, con cũng sẽ học được những điều đó.

Có lần tôi hỏi một cậu bé rằng điều gì khiến con buồn nhất.

Tôi nghĩ con sẽ kể về điểm số hay chuyện bạn bè.

Nhưng cậu bé trả lời:

"Con buồn nhất khi mẹ hét lên. Lúc đó con thấy mình rất tệ."

Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.

Bởi điều trẻ ghi nhớ không phải nội dung của những lời quát mắng.

Điều trẻ ghi nhớ là cảm giác của mình khi bị quát.

Cảm giác không được thấu hiểu.

Cảm giác mình không đủ tốt.

Cảm giác bị từ chối.

Điều đó không có nghĩa cha mẹ phải hoàn hảo.

Không ai có thể bình tĩnh mọi lúc.

Không ai có thể làm cha mẹ mà không mắc sai lầm.

Điều quan trọng là chúng ta sẵn sàng nhìn lại và thay đổi.

Nếu hôm nay bạn đã lỡ quát con, đừng chỉ chìm trong cảm giác tội lỗi.

Hãy làm điều mà nhiều cha mẹ ngại làm nhất.

Hãy xin lỗi con.

Một lời xin lỗi không làm giảm giá trị của cha mẹ.

Ngược lại, nó dạy con về trách nhiệm và sự chân thành.

Bạn có thể nói:

"Hôm nay mẹ đã nóng giận và nói những điều làm con buồn. Mẹ xin lỗi."

Đối với một đứa trẻ, câu nói ấy có sức chữa lành rất lớn.

Trong phương pháp H.A.N.H mà chúng ta đang cùng xây dựng, bước đầu tiên luôn là Hiểu Cảm Xúc.

Hiểu cảm xúc của con.

Và hiểu cả cảm xúc của chính mình.

Khi nhận ra mình đang căng thẳng, mệt mỏi hay áp lực, chúng ta sẽ có cơ hội dừng lại trước khi những cảm xúc đó trút lên con trẻ.

Tối nay, trước khi đi ngủ, hãy thử dành vài phút cho chính mình.

Hãy tự hỏi:

Hôm nay điều gì làm mình căng thẳng nhất?

Điều gì làm mình biết ơn nhất?

Và ngày mai mình muốn trở thành người cha, người mẹ như thế nào?

Bạn không cần thay đổi tất cả trong một ngày.

Chỉ cần tốt hơn một chút so với hôm qua.

Bởi hành trình làm cha mẹ không phải là hành trình trở nên hoàn hảo.

Đó là hành trình cùng con trưởng thành.

Và đôi khi, món quà lớn nhất chúng ta có thể dành cho con chính là sự chữa lành của chính mình.

HASHTAG

#ChuaLanhChoChaMe
#DongHanhCungCon
#GiaDinhHanhPhuc
#NuoiDayCon
#ChaMeVaCon
#TamThanTri

Bình luận